Thông báo về việc set pass cho Lưu Ly Mĩ Nhân Sát

6f6c71bf3d7923e869f6eb98dcf3210c

Thông báo về việc set pass cho Lưu Ly Mĩ Nhân Sát

Vì dạo gần đây đang nêu cao thuần phong mỹ tục nên ta quyết định set pass cho những chương truyện có H. Hiện tại thì ta đã set pass cho 2 chương 23 và 24. Và nếu sau này còn chương nào tương tự thì ta cũng sẽ set pass

PASS: toancotiphuong

chung cho tất cả những chương được set pass

Mong mọi người thông cảm cho bất kì sự bất tiện nào🙂

~ Lão nhị: Khinh Vân Tế Nguyệt ~

Lưu Ly Mĩ Nhân Sát [Q5] Chương 44

5

Edit: Khinh Vân Tế Nguyệt

z4621972

 

Chương 44: Trọng Chấn Hùng Phong (thất)

 

Vô Chi Kỳ không đáp, hắn bưng chén rượu nâng lên cao, trên nền đất vương vãi những mảnh vụn của chiếc mặt nạ, ánh nắng xuyên qua khe hở hoa văn trên cửa, rắc  xuống những đốm vàng. Rất lâu sau đó, hắn đột nhiên than một tiếng, cổ tay hơi nghiêng cổ tay, tưới rượu trong chén lên mặt nạ. “Ngày trước ta và ngươi tiêu dao biết chừng nào…” Hắn thì thào nói, “Nào biết làm người lại khổ cực như vậy.”

Nói xong liền vứt nhẹ bát rượu đi, choang một tiếng vỡ nát. Tay hắn lại nắm bình rượu, tự rót cho mình một chén. Thời gian chỉ như chớp mắt, một vò rượu đã bị hắn uống không sót giọt nào. Miệng Vô Chi Kỳ thoáng cong lên cười, lưu loát đẩy cửa bước ra ngoài.
Đọc tiếp

Lưu Ly Mĩ Nhân Sát [Q5] Chương 43

10557443_324417237747130_7093862920229579671_n

Edit: Khinh Vân Tế Nguyệt

z4621972

 

Chương 43: Trọng Chấn Hùng Phong (lục)

 

Chuyện của Nhược Ngọc khiến cả hai người mấy buổi tối không thể ngủ ngon, cũng may sự vụ đã được phân chia rõ ràng, không cần quá tỉ mỉ như trước nữa, những chuyện rườm ra cũng được xử lí nhanh gọn. Cuối cùng cũng có mấy ngày rảnh rỗi, các trưởng lão ngay lập tức thương lượng ngày cử hành đại lễ. Tuy rằng ý của Vũ Ti Phượng là càng đơn giản càng tốt nhưng các trưởng lão đều nhất quyết nhận định rằng đây là sự kiện hết sức trọng đại, không thể rút bớt được. Chỉ là đợi Đan Nha đài sửa xong cũng phải mất ba ngày nữa, bạc cứ như nước chảy ra, một đi không trở lại.

Từ sau khi Vũ Ti Phượng yên tâm giao công vụ lại cho cấp dưới xử lý, những tháng ngày chàng bị xoay như con quay cũng chấm dứt, mỗi ngày đều cùng Toàn Cơ ăn không ngồi rồi, lang thang khắp trong cung.

Sau khi hai người họ trở lại Ly Trạch cung tròn một tháng, sáng sớm nọ, đệ tử thủ vệ tới thông báo: Nhóm của Liễu Ý Hoan tới.
Đọc tiếp

Lưu Ly Mĩ Nhân Sát [Q5] Chương 42

13043435_353895761401380_8837508977780374830_n

Edit: Khinh Vân Tế Nguyệt

z4621972

Chương 42: Trọng Chấn Hùng Phong (ngũ)

 

Toàn Cơ vừa nghe thấy cái tên này, lông tơ toàn thân đều theo bản năng dựng ngược lên. Người này quả thật đã làm quá nhiều việc khiến người ta sôi gan. Trước thì suýt chút nữa giết Vũ Ti Phượng, sau lại hạ thủ tàn nhẫn với Chung Mẫn Ngôn. Tuy rằng cả hai đều không sao nhưng trong lòng nàng, Nhược Ngọc chẳng khác nào hung thủ giết người.

Nàng lập tức động thủ trong chớp mắt, Nhược Ngọc chỉ kịp thấy hàn quang loé, lưỡi kiếm lạnh lẽo đã lao tới trước mặt. Hắn chẳng hề tránh né, bình tĩnh nhìn kiếm phong chợt dừng cách mắt mình chưa đến ba tấc — Cổ tay Toàn Cơ đã bị Vũ Ti Phượng giữ lại. Mấy sợi tóc của hắn bị kiếm khí tước phải cũng trượt theo mặt nạ rơi xuống, hắn không ngần ngại ngay lập tức quỳ xuống, cao giọng nói: “Đệ tử tham kiến Cung chủ!”

“Vô sỉ!” Toàn Cơ oán hận mắng một tiếng, hất tay Vũ Ti Phượng ra, tức giận ôm cánh tay đứng sang một bên không nói gì thêm.
Đọc tiếp

Lưu Ly Mĩ Nhân Sát [Q5] Chương 41

12308416_768007733344862_6404422437558780424_n

Edit: Lưu Phong Hồi Tuyết & Khinh Vân Tế Nguyệt

z4621972

 

Chương 41: Trọng Chấn Hùng Phong (tứ)

 

Trên đài Đan Nha, Vũ Ti Phượng giao bản kế hoạch cải cách mà mình đã chỉnh sửa thâu đêm cho La trưởng lão, mọi người thấy trên tờ giấy ngọc vốn mới tinh nay đã chi chít những chữ viết chỉnh tề, đáng nói hơn đây đều là những chú giải được viết bằng bút chu sa, mỗi điều tỉ mỉ chu đáo khiến người đọc cảm phục. Thế mới biết Vũ Ti Phượng đã lao tâm vì Ly Trạch cung đến nhường nào.

Từ trên đài Đan Nha, Vũ Ti Phượng nhìn vô số đệ tử trẻ tuổi đang đứng bên dưới. bọn họ theo mệnh lệnh của các trưởng lão, đều tháo mặt nạ xuống. Khuôn mặt ai cũng nhợt nhạt yếu ớt, trên mắt vẫn không giấu được vẻ rụt rè sợ hãi – tất cả đều là hậu quả mà luật thép đã thi hành hàng trăm năm nay ở Ly Trạch cung gây ra, trước kia Vũ Ti Phượng cũng không ngoại lệ.

“Cung chủ có gì phân phó chúng đệ tử sao?” Các trưởng lão cười hỏi chàng. Vũ Ti Phượng khẽ gật đầu, đi về phía trước một bước, gió biển thổi tung ống tay áo chàng, tà áo theo làn gió bay bay trên đài cao khiến cả thân hình chàng như đang rung động theo từng đợt gió, chàng hít một hơi, cất cao giọng nói: “Trước tiên ta muốn hỏi tất cả một vấn đề, mong nhận được câu trả lời từ chân tâm, không chút cố kị từ mọi người! Trước đây các ngươi có hận Ly Trạch Cung không?”
Đọc tiếp

Lưu Ly Mĩ Nhân Sát [Q5] Chương 40

htd ch2

Edit: Lưu Phong Hồi Tuyết & Khinh Vân Tế Nguyệt

z4621972

 

Chương 40: Trọng chấn hùng phong (tam)

 

Vũ Ti Phượng hít một hơi thật sâu, không phải là chàng chưa nghĩ tới tình huống này, nhưng khi gặp phải vẫn không khỏi cảm thấy áp lực vô cùng. Chàng đứng trong chính sảnh, suy nghĩ một chút mới nói: “Các trưởng lão xin hãy đứng lên! Về chuyện của Ly Trạch cung, ta nghĩ chúng ta cần thận trọng suy xét thảo luận.”

La trưởng lão nói: “Tuy rằng không quá trông cậy vào Quân Thiên hoàn, lão đây cũng không nhận ra rằng mục đích tồn tại của Ly Trạch cung là vì nó! Nhưng cũng đã một ngàn năm trôi qua rồi, hạt mưa cũng có thể chui lọt qua đá rồi(*), huống chi là ước nguyện ban đầu của người thành lập!”
(*) đại ý như kiểu thời gian dài trôi qua, mọi thứ đều có thể thay đổi.
Đọc tiếp

Lưu Ly Mĩ Nhân Sát [Q5] Chương 39

11238966_373106452887364_7549428643820964041_o

Edit: Khinh Vân Tế Nguyệt

z4621972

 

Chương 39: Trọng chấn hùng phong (nhị)

 

Vũ Ti Phượng nôn nóng lần tìm bóng dáng Đại cung chủ trong Địa lao, nhưng đi đến chỗ sâu nhất rồi mà vẫn không thấy. Nhà ngục dưới lòng đất của Ly Trạch cung tuy rằng lớn nhưng không có cơ quan đường ngầm nào. Chàng tìm lại một vòng vẫn chẳng có thêm thu hoạch gì, đành đi ngược trở lại, lại gặp Toàn Cơ và nhóm trưởng lão đang đi về phía chàng.

La trưởng lão bước lên hỏi: “Tìm thấy Đại cung chủ chưa?” Chàng suy sụp lắc đầu, thấp giọng đáp: “Các vị trưởng lão chịu khổ rồi, không ngờ Phó cung chủ lại giấu diếm một bí mật tày trời đến vậy.”

Mọi người đồng loạt thở dài nhưng nào còn thời gian để mà cảm thán, giờ chỉ lo không biết Đại cung chủ bị Nguyên Lãng hãm hại thành thế nào rồi. Một vị trưởng lão đột nhiên nghĩ ra gì đó: “Hay chúng ta thử đến phòng Phó cung chủ xem. Ta nhớ có lần một tiểu đệ tử tự tiện xông vào phòng Phó cung chủ, không biết nhìn thấy cái gì mà gào thét ầm ĩ, kết quả là ngay lập tức bỏ mạng dưới lưỡi kiếm của Phó cung chủ do tội phạm thượng. Nói không chừng, Đại cung chủ lại bị y giam giữ ở trong phòng riêng.”
Đọc tiếp

Lưu Ly Mĩ Nhân Sát [Q5] Chương 38

10637883_512993388846299_599633694_n

Edit: Khinh Vân Tế Nguyệt

z4621972

Chương 38: Trọng chấn hùng phong (nhất)

Vũ Ti Phượng sợ đến nỗi hồn bay khỏi xác, run giọng gọi: “Đại ca? Đại ca!” Đưa tay tới trước mũi hắn, tốt quá, vẫn còn thở, nhịp rất vững vàng, chẳng qua chỉ là ngủ thôi. Chàng thở phào nhẹ nhõm, toàn thân buông lỏng, tay chân mềm nhũn hết ra.

Vô Chi Kỳ đem túi áo chứa hơn phân nửa số mảnh vụn tới trước mặt chàng, nói: “Cái này tuy rằng đã nát nhưng công hiệu vẫn còn tốt. Thứ này vô dụng với ta, ngươi cứ cầm đi. Về sau nếu muốn đi Côn Luân, dựa vào công lực hiện tại của ngươi, hoàn toàn không đủ dùng.”

Vũ Ti Phượng cũng không từ chối, kéo tay áo xuống, đem số mảnh vụn kia bọc lại, chia làm hai phần, để ở trong tay áo, chỉ trong nháy mắt cả người tràn trề năng lượng như vô tận, loại cảm giác này, thực không từ ngữ nào miêu tả nổi. Quay đầu lại thấy nhóm đệ tử Ly Trạch cung đang im lặng nhìn mình, chàng khẽ mỉm cười: “Vật này phải là cho tất cả mọi người trong Ly Trạch cung, ta mượn dùng trước một chút, trở về sẽ chia cho các ngươi.”
Đọc tiếp

Lưu Ly Mĩ Nhân Sát [Q5] Chương 37

11889548_492580297583145_6095435241180984741_n

Edit: Khinh Vân Tế Nguyệt

z4621972

Chương 37: Quân Thiên Sách Hải (thập)

 

Con người thường có những cảm giác rất kỳ lạ. Ví như bất chợt ngày nào đó gặp phải chuyện gì, lại thấy cảnh tượng đó hình như đã từng xảy ra rồi, không biết có phải là mơ không nhưng chắc chắn đã từng trải qua. Lại ví như, đột nhiên gặp được cái gì, sinh ra cảm giác thân thuộc, vô cùng gần gũi nhưng nghĩ mãi nghĩ mãi cùng không nhớ nổi.

Thời khắc nhìn thấy Quân Thiên hoàn trên tay Vô Chi Kỳ, Toàn Cơ liền sa vào cái cảm giác kì diệu không thể nào khống chế nổi ấy. Nàng dường như đã quên đi mọi chuyện xung quanh, chỉ chăm chăm chú chú nhìn nó, mò mẫn trong trí nhớ, lật giở từng trang hồi ức để nhớ xem đã từng gặp nó ở đâu. Cho đến khi hắn lấy Sách Hải câu ra, cảm giác lạ kỳ đó lại càng thêm mãnh liệt. 
Đọc tiếp

Lưu Ly Mĩ Nhân Sát [Q5] Chương 36

11926440_1630033250613255_2305290738642726826_o

Edit: Khinh Vân Tế Nguyệt

z4621972

Chương 36: Quân Thiên Sách Hải (cửu)

 

Lời này vừa nói ra, mọi người đều kinh ngạc. Nguyên Lãng vốn là danh hào của tổ tiên, sao Phó cung chủ cũng có tên như thế vậy? Hai tay Vũ Ti Phượng phát run, ánh mắt không thể nào tưởng tượng nổi nhìn cả người Phó cung chủ đang toả ra hào quang rực rỡ giữa không trung. Y là Nguyên Lãng? Y rõ ràng là đệ đệ của sư phụ cơ mà! Là đệ đệ thân sinh! (đệ đệ thân sinh: em ruột)

Phó cung chủ chậm rãi nâng tay, tháo mặt nạ Tu la xuống. Lần đầu tiên y xuất hiện trước mắt người đời với dung mạo thật của mình, tác phong ngày thường của y khác với chúng yêu , tuy hình thể có hơi thấp bé hơn so mọi người nhưng ngự trên khuôn mặt lại là mắt sáng mày rậm, ngời ngời khí khái nam nhi. Ánh mắt y sáng quắc, nhìn Vô Chi Kỳ cười lạnh: “Khỉ lông dày! Cuối cùng thì Quân Thiên hoàn vẫn thuộc về ta! Ngươi đừng hòng đoạt lại!”
Đọc tiếp

Lưu Ly Mĩ Nhân Sát [Q5] Chương 35

23892_473021276064300_2088861492_n3

Edit: Lưu Phong Hồi Tuyếtz4621972

Chương 35: Quân Thiên Sách Hải (bát)

 

Vô Chi Kỳ thấy hiện tượng kì lạ như vậy cũng cảm thấy mờ mịt, động tác túm người cũng dừng lại — Thực tế thì hắn cũng không định giết người thật, chẳng qua là tâm tính bất trị nổi lên, muốn dọa bọn họ chút thôi. Mắt thấy sương mù máu bên ngoài ngừng lại ở đúng khung cửa, không tiến thêm nhưng cũng không tan đi. Hắn không nhịn được mà đẩy cửa sổ ra, vươn tay ra thăm dò. Ngón tay sau khi chạm vào màn huyết sương dày đặc thì ‘Tê’ lên một tiếng sau đó đầu ngón tay nóng rát đau đớn, như bị ăn mòn.

Hắn như có điểm suy nghĩ liền xoay người, đưa ngón tay bị thương lên miệng liếm. Tử Hồ ôm lấy cánh tay hắn, lộ ra thần sắc sợ hãi, thấp giọng nói: “Này…Là cái gì vậy?” Hắn nhẹ nhàng đẩy nàng ra, nói: “Ngươi không phải đối thủ của bọn chúng, đứng chờ ở đây, đừng xông ra, nguy hiểm.” Nói rồi hắn đột nhiên cao giọng nói với ra: “Nghìn năm rồi không gặp, ngươi còn giả thần giả quỷ chơi cái trò trẻ con này? Đã tới thì sao không đường đường chính chính mà xuất hiện giải quyết sòng phẳng mọi chuyện? Lại còn bày vẽ ra sương mù máu, ngươi xem hại chết không ít người vô tội rồi đấy!”
Đọc tiếp